(trích dịch từ cuốn Pháp Luân Công)
Chương IV: Pháp Luân Công công pháp
Pháp Luân Công là một pháp môn tu luyện Phật gia đặc thù. Trong đó có những nét độc đáo khác với các phương pháp tu luyện Phật gia thông thường khác. Bởi vì công pháp này là Đại Pháp tu luyện thượng thừa, trong quá khứ nó là pháp tu luyện yêu cầu người có tâm tính cực cao hoặc học viên đại căn cơ, do vậy không dễ phổ cập. Tuy nhiên để có nhiều người luyện công hơn nữa đạt đến cao tầng, hiểu rõ được pháp môn, đồng thời đáp ứng mong mỏi của quảng đại những người có chí tu luyện, do vậy [tôi] đã chỉnh lý thành một bộ thích hợp cho việc phổ cập cho công chúng. Tuy thế nó vẫn vượt xa rất rất nhiều so với các công pháp thông thường khác về những điều giảng dạy và về tầng.
Người học Pháp Luân Công không những rất mau chóng tăng trưởng công lực và công năng, mà trong một thời trong một thời gian ngắn có được một Pháp Luân uy lực không gì sánh được. Sau khi hình thành, Pháp Luân ở tại vị trí bụng dưới tự xoay chuyển không ngừng; liên tục từ vũ trụ thu thập và diễn hoá năng lượng, cuối cùng ở trong bản thể của người tu luyện chuyển hoá thành công. Như thế đạt được mục đích "Pháp luyện người".
Công pháp này có năm bộ động tác tất cả: Phật triển thiên thủ Pháp {bài Phật mở nghìn tay}, Pháp Luân trang Pháp {bài Pháp Luân đứng}, Quán thông lưỡng cực Pháp {bài thông suốt hai cực}, Pháp Luân châu thiên Pháp {bài Pháp Luân châu thiên}, và Thần thông gia trì Pháp {bài gia trì thần thông}.